Dienstag, 15. November 2011

VIỆT TÂN VÀ MÀN LỘT XÁC CỦA LOÀI VE

Lời tựa:
Nhận thấy bài viết "Màn lột xác của loài ve" của tác giả Duyên Lãng Hà Tiến Nhất rất có giá trị thời sự để lật mặt bọn công an chó săn, cánh tay dài của gian đảng Việt gian CS nấp dưới danh xưng cò mồi "đảng Việt Tân". Chúng tôi xin được trân trọng giới thiệu, cùng góp phần giúp cho các bạn đọc trong nước vì bị truyền thông lưu manh của Việt gian CS bưng bít xuyên tạc, đánh lạc hướng, qua đây sẽ nhận rõ tà tướng  của bọn chó săn cò mồi đó chính là công an chìm của bọn Việt gian cộng sản. Chúng tôi sẽ tiếp tục bổ túc cập nhật các thông tin chi tiết về bọn công an Việt Tân câu kết hoạt động, trà trộn, thay hình đổi tướng tại Việt Nam và hải ngoại như thế nào.
 Chú Thích: các chữ viết tắt "VGCS"  trong bài: Việt gian cộng sản

Theo nguồn:

V.A., một bạn trẻ ở Việt Nam viết cho chúng tôi hỏi về Việt Tân. Thư có đoạn viết:

"Con đang sống ở Việt Nam, ngay tại Sài Gòn  ………. con đã vô tình đọc được một bài viết của bác cảnh báo việc phong trào biểu tình đang bị lợi dụng và "dàn dựng", trong đó bác có đề cập đến đảng Việt Tân theo chiều hướng tiêu cực. Con hơi ngạc nhiên vì xưa nay con chỉ biết đảng Việt Tân là một đảng chống cộng. Con tự tìm hiểu thêm và biết được nhiều thông tin về mặt trái của đảng Việt Tân. Sau đó con thử post một bài thăm dò trên nhóm Xuống Đường Trên Mạng, đại ý kêu gọi mọi người nên can đảm nhìn vào thực tế và kết hợp biểu tình lên án chính quyền với biểu tình chống Trung Cộng, thay vì chỉ hô hào chống Trung Cộng mà không dám hó hé một tiếng đụng chạm tới chính quyền. Ngay lập tức, có người đề nghị xóa bài post của con.

Hiện nay, đảng Việt Tân đang đứng sau lưng nhóm Xuống Đường Trên Mạng, mà nhóm này thì đã phần nào chi phối được phong trào biểu tình và thu phục được lòng tin của nhiều người (thậm chí trong nhóm có nhiều thành viên ủng hộ đảng Việt Tân). Con muốn xin bác vài thông tin chi tiết về việc đảng Việt Tân cấu kết với đảng Cộng Sản để chiêu dụ và chụp lưới những người đấu tranh dân chủ, vì con đang cần những chứng cứ cụ thể để cảnh báo tới những nhóm khác trước khi đảng Việt Tân liên kết luôn với những nhóm này và kiểm soát hoàn toàn phong trào biểu tình.

Có một điều con hơi thắc mắc, đảng Việt Tân ăn theo phong trào biểu tình là để dàn dựng kịch bản theo tinh thần hợp tác với đảng Cộng Sản hay đảng Việt Tân đang có tham vọng dựa vào sự ủng hộ của những người "dân chủ vô tư" để lật đổ đảng Cộng Sản và trở thành một đảng cầm quyền mới ở Việt Nam?
"

     Hiện tại, bác chưa có thì giờ để giải đáp mọi thắc mắc của cháu VA. Tức thời, bác xin gởi đến cháu một bài viết cũ của bác. Mong rằng nó sẽ giải tỏa được phần nào thắc mắc cho cháu. Nếu có thì giờ bác sẽ viết thêm và gởi về cho cháu theo phương thức mà bác đang làm đây. Hy vọng cháu VA bằng lòng. Cám ơn cháu.


MÀN LỘT XÁC CỦA LOÀI VE

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất
 


     Mặt trận Hoàng Cơ Minh (MT) đã được chính thức khai tử để trở thành đảng Việt Tân kể từ ngày 19-9-2004. Full name của nó là Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng, được gọi tắt là Việt Tân (VT). Từ sự thay tên đổi họ của Mặt Trận (MT), đất bằng lại một phen dậy sóng trong cộng đồng người Việt tỵ nạn tại hải ngoại. Lần này thì có lẽ phải gọi là sóng thần mới đúng. Sức mạnh của nó có thể chẳng thua kém gì ngọn sóng thần Tsunami. Búa rìu dư luận giáng xuống đầu đứa trẻ đẻ muộn này tưởng như sắt đá cũng khó lòng chịu đựng nổi. Thật vậy, sự thể rất dễ nhận thấy qua qúa nhiều ý kiến, bài viết bầy tỏ sự giận dữ chống đối, có khi đến cuồng nộ, được phóng lên Net và đăng trên báo. Chỉ một vài ý kiến rụt rè bao che cho VT, nhưng người đọc có thể dễ dàng nhận ra ngay tác gỉa là gà nhà tự chữa lửa chứ không phải tiếng nói vô tư.

     Trước sự thể đó, không ai không thắc mắc và tự hỏi tại sao? Có lẽ câu trả lời ngắn gọn và đúng nhất là quả báo.

     Thật vậy. Gieo gío thì gặt bão. Đó là luật Trời. Nếu trước kia MT không chơi trò điếm đàng, không lừa gạt đồng bào thì ngày nay VT đâu phải gánh chịu cái hậu quả thê thảm này. Nhưng MT chơi xấu thế nào, lừa gạt ra sao, chuyện đó đã được dư luận và truyền thông phơi bầy tường tận rồi, người viết thấy không cần thiết phải nhắc lại. Ở đây chúng tôi chỉ có ý tìm hiểu lý do tại sao MT lại bỗng dưng biến thành VT trong lúc này, và tiện thể xem là sự dàn dựng trò ảo thuật này nhắm mục đích gì, nó thần thông tới mức nào mà thôi.  


Ém Quân Chờ Thời

     Qua ba cuộc hành quân Đông Tiến kéo dài từ 1986 đến 1990, lãnh tụ Hoàng Cơ Minh của MT và toàn thể bộ phận tác chiến của ông đều bị tiêu tùng. Kẻ bị giết. Người bị bắt. Chỉ còn lại bộ phận tham mưu lèo lái bởi một người mới gia nhập MT là ông Nguyễn Xuân Nghĩa, người đã từng công khai thú nhận là cháu tổng bí thư CS Nguyễn Văn Linh. Hai cuộc hành quân Đông Tiến I và II do đề đốc Hoàng Cơ Minh soạn kế hoạch và trực tiếp chỉ huy, nhưng đều bị thất bại. Sau hai lần thất bại, đáng lẽ MT không nên làm Đông Tiến III nữa vì bấy giờ ông Minh đã chết, tàn quân còn lại ngo ngoe, con số đếm được trên đầu ngón tay. Không hiểu tại sao MT đã không rút kinh nghiệm và thay đổi kế hoạch mà lại cứ mù quáng thực hiện Đông Tiến III để đút đầu vào chỗ chết? Cuộc hành quân này diễn ra ngoài dự liệu và khuôn khổ của tất cả mọi binh thư, binh pháp cùng là thực tế của tình hình. Chuyện này có lẽ chỉ có Trời biết?

     Đây là một bí mật chưa ai khám phá ra. Nhưng chủ trương và những thay đổi về sau trong đường lối của MT có thể cho người ta thấy được tia sáng của vấn đề. Ít người có thể tưởng tượng nổi mục tiêu của cuộc hành quân Đông Tiến III không phải là để xâm nhập về trong nước, mà là để dứt điểm các thành phần của bộ phận tác chiến còn lại. Chỉ có như thế MT mới có thể dễ dàng thay đổi từ chủ trương đối đầu sang chủ trương đối thoại với CS được. Thật vậy, trong khung tổ chức của MT lúc đó, MT bao gồm hai bộ phận, một tác chiến và một tham mưu. Bộ phận tác chiến qui tụ hầu như toàn thể là quân nhân QLVNCH và những người trẻ còn sôi sục bầu nhiệt huyết giải phóng quê hương khỏi tay bạo quyền CS. Trái lại, bộ phận tham mưu đa số là những khoa bảng và chính khách cơ hội chủ nghĩa. Chủ điểm của kế hoạch hành quân Đông Tiến III là phải tiêu diệt toàn bộ bộ phận chủ chiến thì mới có thể dễ dàng thay đổi chủ trương từ cách mạng võ trang sang cái mà bà Trần Diệu Chân, phát ngôn viên của MT gọi một cách bóng bẩy là tổng nổi dậy hòa bình. Đây là công tác trọng điểm và bắt buộc để thay đổi đường lối và hoàn thành những mục tiêu chiến lược của giai đoạn ém quân chờ thời của MT.

     Sau khi đã hoàn tất kế hoạt tự diệt cần thiết nói trên, MT rút vô "bưng" để ém quân và chờ thời. Tôi dùng cụm từ rút vô bưng - theo lối nói của người miền Nam - vì một thực tế rõ ràng là trong giai đoạn ém quân, MT hầu như không bao giờ công khai ra mặt làm bất cứ cái gì. Tất cả mọi hoạt động chìm, nổi của MT đều nhân danh thừa sai là các tổ chức ngoại vi cả. Trong thời gian dài ém quân này, MT đã thực hiện được ba nhiệm vụ chiến lược quan trọng sau đây:

1.   Củng cố và phát triển các cơ sở hạ tầng - Có hai loại cơ sở, một là các đơn vị kinh doanh và hai là những tổ chức quần chúng mà người ta thường gọi là ngoại vi của MT, như Hội Chuyên Gia, Liên Minh VN Tự Do, đoàn thanh niên Phan Bội Châu v.v.. MT phát triển các tổ chức ngoại vi khá nhanh và khá thành công do lợi điểm là đã tích lũy được dồi dào tiền bạc do quyên góp và do các cơ sở kinh tài được dựng nên để sinh lợi.

2.   Khoa trương thanh thế - MT núp trong bóng tối, xử dụng đoàn viên bí mật hoặc tổ chức ngoại vi quậy nát các đoàn thể quốc gia hầu nước đục thả câu để gây thanh thế. Dân gian gọi là chôm credit. MT thi hành độc kế này vì lý đương nhiên là muốn thành công theo đuổi đường lối riêng (ngược với đường lối chung của tập thể người tỵ nạn), MT cần phải triệt hạ tất cả những tổ chức khác không cùng lập trường, quan điểm, và đường lối. Xưa nay chính trị vẫn là thế. Sự thể các tổ chức cộng đồng, các đoàn thể quốc gia bị chia năm sẻ bẩy như hiện nay nếu đổ tội lên đầu CS mới chỉ đúng có một phần. MT cũng là một nguyên nhân không kém quan trọng trong đó. Bằng chứng là chỗ nào có phân hóa, chỗ đó có người của MT xen vào. Cũng vì có nhiều tiền bạc nên MT đã rất thành công trong các kế hoạch khuynh đảo của họ. 

3.   Tung hoạt động dò đường - Các hoạt động có tính cách dò đường của MT trong giai đoạn này nằm trong chính sách dân vận "mưa lâu cứt trâu hóa bùn". MT từng bước, từng bước tung ra một số các hoạt động nhằm mục đích tẩy não và hướng dẫn đồng bào làm quen tư tưởng quên đi qúa khứ để chấp nhận hoà hợp hòa giải với Việt gian CS. Những sự kiên Hội Chuyên Gia đề nghị mang kỹ thuật về giúp nước, đoàn thanh niên Phan Bội Châu thả bồ câu, chiếu hình phản chiến trong vụ Trần Trường, Liên Minh Vietnam Tự Do đề cao Hồ Chí Minh và đặt CSVN lên hàng số một trong liệt kê xếp loại các thành phần dân tộc, báo đài của MT quảng cáo cổ động các  sinh hoạt giao lưu văn nghệ một chiều của CS v.v. đều nằm trong kế hoạch có tính toán của MT. Có thể nói đây chỉ là những trận đánh du kích lẻ tẻ, đánh nhanh và rút nhanh, nhưng xem ra MT cũng đã phần nào thu đạt kết qủa.

     Sau 22 năm, thời kỳ ém quân đã chấm dứt và nay đã đến lức MT ra quân.


Ve Sầu Thoát Xác

     Ve sầu thoát xác hay việc thay tên đổi họ của MT chỉ là bước đầu  trong một âm mưu to lớn của họ. Theo tài liệu chính thức của đảng, VT được thành lập từ ngày 10-9-1982.  Câu hỏi đặt ra là tại sao đảng VT đợi cho mãi đến 22 năm sau, một thời gian khá dài trong một đời người, mới ra mắt xuất hiện? Ông Lý Thái Hùng, tổng bí thư (TBT) VT, giải thích đại ý nói rằng MT là một tập hợp nhiều tổ chức, còn VT chỉ là một đảng thành viên (của MT). Giải thể MT để VT ra đời nhằm huy động toàn bộ sức lực và tâm huyết của toàn dân trong một liên minh dân tộc vào công cuộc vận động canh tân đất nước. Ý của ông TBT là cho rằng vì nằm chung trong một tổ chức nhiều thành viên, nạn "nhiều thầy thối ma" khiến MT khó làm được việc, nên VT phải tách ra hoạt động cho hữu hiệu hơn? Giải thích như thế quyết không ổn. Vấn đề là nếu MT là một tập hợp nhiều tổ chức thì ai có quyền giải thể MT? Một tập hợp nhiều thành viên ít nhất giữa họ phải có một cái kết ước (agreement), và theo cái kết ước này ai là người có quyền giải tán tập thể. Nếu MT tự ý giải thể thì trước khi giải thể, có những tổ chức nào còn đứng chung trong MT, và trong đó, tổ chức nào đồng ý, tổ chức nào không đồng ý? Còn nếu việc giải thể MT là một quyết định đơn phương của VT thì việc làm này của VT mang nặng tính chuyên quyền độc đoán có khác nào việc đảng CSVN giải tán các đảng Dân Chủ và Xã Hội ở trong nước trước đây?          

    Nêu vấn đề trên, thực ra chúng tôi không nhằm mục đích đi tìm sự thật, vì sự thật đã qúa rõ ràng, mà chỉ có ý chứng minh sự thiếu ngay thẳng và trí trá của những người lãnh đạo đảng VT mà thôi. Ông Lý Thái Hùng nói MT là một tập hợp nhiều thành phần là một chuyện nói láo hoàn toàn. Chuyện lố bịch hơn nữa là nếu MT qủa thực là một tập hợp nhiều thành phần thì tại sao VT lại giải thể MT để tiến hành cho ra đời một tập hợp nhiều thành phần khác? Điều này cũng chính ông Lý Thái Hùng xác nhận khi ông tuyên bố: "VT ra đời huy động toàn bộ sức lực và tâm huyết của toàn dân TRONG MỘT LIÊN MINH DÂN TỘC. Cái Liên Minh Dân Tộc này không lý chỉ có đảng VT solo hay cũng lại gồm nhiều thành phần khác như MT trước đây?

     Rõ ràng lý do ông Lý Thái Hùng đưa ra trong việc giải tán MT chỉ là chuyện lấp liếm để bịp dư luận, nhưng vải thưa không che được mắt thánh. Phải có một lý do khác, hay nói đúng hơn, một mưu đồ. Chẳng nói thì ai cũng đã biết, kế ve sầu thoát xác này chính là bước khởi đầu nằm trong âm mưu giọn đường về nước của VT để làm ăn với VGCS. Xin nhấn mạnh, chúng tôi nói "làm ăn với VGCS" chứ không nói "hòa hợp hòa giải" với VGCS. Chuyện này chúng tôi sẽ có giải thích sau.

     Có hai lý do khiến MT thi hành kế ve sầu thoát xác vào lúc này.

1.   Dựa trên lý luận -  Xưa nay đấu trường chính trị có một nguyên tắc như sau: Không tiêu diệt nổi kẻ thù thì tốt nhất là nên thỏa hiệp với nó. Thí dụ điển hình nhất và cũng là bần tiện, hạ cấp, và thô lỗ nhất là trường hợp Nguyễn Cao Kỳ, nhưng đây chỉ là thí dụ cá nhân. Các đảng phái cũng không đi ra ngoài qui luật đó. Cũng trong chính trị, không có vấn đề hòa hợp hòa giải theo nghĩa thông thường. Các đảng phái chính trị dù đứng bên nhau, nhưng họ luôn tìm mọi cách tiêu diệt nhaụ. Do đó không có chuyện hòa giải giữa họ với nhau. Khi không tiêu diệt được đối phương, các đảng chính trị mới tính chuyện hòa hợp. Thực trạng hiện nay là chỉ có những lê dân bá tánh chống cộng  không mưu đồ mới còn chống và miệt mài chống, chống tới chiều, chống qua đêm, và chống luôn tới sáng hôm sau nữa chưa thôi. Trong khi đó, một số nhà khoa bảng, nhiều tổ chức chính trị xôi thịt hoặc gà mờ, trong đó có VT, nghĩ rằng chống không nổi thôi thì hòa hợp hòa giải với VGCS cho xong. Họ mơ ước và trông đợi VGCS cho đa đảng để về nước làm đối lập, mà thực tế đối lập với CS trong tình thế hiện nay chỉ là mặt trái của thỏa hiệp, hay đúng hơn là đầu hàng.

2.  Xét trên thực tế -   Khát vọng đầu hàng trá hình này thực ra cũng không phải là không có cơ sở. MT tính toán rằng tình hình và bối cảnh Vietnam lúc này có thể nói là thuận lợi nhất cho họ nhẩy vào đánh hôi canh bạc VN. Tính toán này dựa vào các yếu tố sau đây:

a/   Xu hướng dân chủ hóa toàn cầu đặc biệt là tại những nước CS còn sót lại, là một trào lưu không thể đảo ngược.

b/   Áp lực của Trung Cộng càng ngày càng đè xuống Hanoi cho đến một lúc nào đó rất gần đây thôi, những chiếc đầu bình vôi và cứng cỏi nhất của bọn lãnh đạo VC cũng phải ý thức rằng chúng đã đến bước đường cùng nên buộc phải chấp nhận cởi trói hoặc chết. Để tìm đường thoát thân, khôn ngoan và an toàn nhất cho chúng là phải chấp nhận đa đảng để trút trách nhiệm cho người khác rồi lui về hưởng thụ với túi bạc đã đầy ắp.

c/   Nạn phân hóa trong cộng đồng tỵ nạn đã tới mức khiến hầu như mọi người đều chán nản buông xuôi, không còn thiết tha với công cuộc chống cộng nữa. Đây là yếu tố cơ bản để bọn lãnh đạo Hanoi tin rằng dù có đa đảng chúng cũng không sợ bị trả thù. Trong bối cảnh này, sự ra đời của một tổ chức chính trị thực dụng như VT phải được đánh gía là đúng, hoàn toàn đúng.

     Để đạt mục đích trở về nước làm đa đảng, MT phải xử dụng kế ve sầu thoát xác này. Lý do rất dễ hiểu. Thử hỏi, nếu VT giữ nguyên danh xưng Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Vietnam với cương lĩnh lật đổ công sản bằng võ lực thì liệu CS có chấp nhận cho họ về trong nước mà lập đảng không? Vì thế, MT buộc phải thay đổi thân phận, trở thành đảng VT với cương lĩnh là chỉ dùng nước bọt (không dùng súng đạn), để canh tân đất nước. Như thế nghe mới lọt tai.

      Đa đảng hiện nay tại Vietnam thì không có, nhưng trước kia thì đã có rồi. Đó là các đảng Dân Chủ và Xã Hội. Thực tế cho thấy, các đảng Dân Chủ và Xã Hội tại VN đều là các chi nhánh đảng CS trá hình, vì người lãnh đạo các đảng đó đều là đảng viên cộng sản được biệt phái. Từ đó suy ra, điều kiện tất yếu để được lập đảng tại VN là người lãnh đạo phải là đảng viên CS. Sự thể đưa đến kết luận là đa đảng ở VNCS nếu có thì chỉ là đa đảng bịp, và đối lập chỉ là đối lập cuội cho vui mà thôi. Tuy nhiên việc này xem ta không khó đối với VT, vì VT đã có ông TBT Lý Thái Hùng rồi. Nếu mai ngày VT có được cho phép trở về hoạt động thì thực tế là về góp vốn làm ăn với VC, hay nói một cách mầu mè là canh tân đất nước, chứ không thể nói là làm đối lập được.


Màn Xiệc Hào Hứng

     Có một chi tiết trong tuồng ve xầu thoát xác, tuy là vụn vặt, nhưng nếu đã nói đến lập danh thì nó lại trở thành đáng quan tâm. Đó là sự tréo cảng ngỗng trong cái danh xưng chính thức của VT. Thật thế, MT đổi thành Việt Nam Canh Tân Cách Mạng đảng xem ra có điều gì không được ổn. Rõ ràng là có vấn đề. Hai chữ Canh Tân và Cách Mạng là hai từ hán nôm. Hiện nay hai chữ này đã trở thành "quốc ngữ chữ nước ta" rồi. Ai cũng hiểu cả, chẳng cầu đến các ông khoa bảng. Đối với lớp hậu sinh nếu cần cho chúng hiểu, chỉ việc dịch sang tiếng Mỹ là xong ngay. Thế mà các ông chóp bu của VT phần lớn là những tay chữ nghĩa bề bề, bằng cấp cùng mình, sao lại có chuyện tréo cẳng ngỗng đến thế này được?  Theo ngu ý thì canh tân nghĩa là sửa sang, làm mới những gì đã cũ, đã lỗi thời. Còn cách mạng là bỏ đi cái cũ đã hư hỏng và thay thế bàng cái khác tốt hơn. Chỗ khác nhau của hai từ này một đàng thì giữ lại cái cũ, chỉ sửa chữa nó thôi. Còn một đàng thì bỏ hẳn đi cái cũ và thay thế bằng cái khác hoàn toàn. Hai chữ, hai ý nghĩ khác hẳn nhau như vậy làm thế nào cùng đứng chung để chỉ cùng một mục đích được? Đã canh tân thì làm sao còn cách mạng. Ngược lại, đã cách mạng rồi thì đâu còn cần đến canh tân làm gì?

          Nói đi thì cũng còn phải nói lại. Chữ nghĩa có sai đối với VT không thành vấn đề. Vấn đề chính là mục đích mà chữ nghĩa nhắm tới, đó là được xí phần tại VN, hay canh tân VN cũng thế. Phải thành thực nhìn nhận rằng VT đẻ ra kế Ve Sầu Thoát Xác này là chuyện đáng khâm phục. Đáng phục ở chỗ kế hoạch chứa đựng rất nhiều điều mơ hồ, nhưng đồng thời lại cũng rất sáng nghĩa. Tài xử dụng thuật ngữ chính trị ở đây thật sự đã tới mức thần thông. Nó vừa bịt mắt được những người cần che dấu, lại vừa minh thị nói cho người muốn nghe hiểu được vấn đề. Những hành động và những văn kiện phổ biến trong buổi ra mắt đảng VT tại Đức đưa đến hai kết luận sau đây:

1.   VT  đoạn tuyệt với qúa khứ

a/  Chứng minh 1.   Đọc toàn bộ các bài diễn văn chính thức, các bài tường thuật buổi lễ ra mắt, người ta không hề thấy các từ ngữ quen thuộc như "chống cộng" hay "giải thể chế độ CS". Sự kiện này cho thấy là đảng VT đã hoàn toàn từ bỏ chủ trương chống cộng hay đối kháng, quay sang đối lập với VGCS, dù chi" là đối lập cuội .

b/  Chứng minh 2.   VT trong buổi ra mắt, đã không tổ chức lễ truy điệu cố lãnh tụ Hoàng Cơ Minh và các đồng chí của ông đã hy sinh trong 3 cuộc Đông Tiến. Xét về mặt tình cảm đồng đội cũng như cả về mặt nghi lễ thì việc làm lễ truy điệu trong buổi lễ ra mắt của VT là chuyện bắt buộc. Sự bỏ qua nghi thức quan trọng này, dù vô tình hay cố ý, cũng chứng tỏ các lãnh đạo đảng VT đã chôn vùi lương tri và lương tâm của họ. Không tưởng niệm chính là để nói lên quyết tâm đoạn tuyệt với qúa khứ vậy.

2.   Gởi tín hiệu đầu hàng -   Người ta dễ dàng nhìn thấy được việc đảng VT gởi những tín hiệu đầu hàng VGCS qua những lời nói và việc làm sau đây của ho :

a/   Việc chọn địa điểm ra mắt -   Một câu hỏi được nhiều người nêu trên các phương tiện truyền thông là tại sao VT không ra mắt tại đâu khác, nhất là những nơi có đông đồng bào tỵ nạn, mà lại kéo nhau qua bên Đức ra mắt tại đó? Lý do chính là vì ở Đức có nhiều Việt kiều, thần dân của chế độ CS Hanoi.  Cái lợi nhỏ là VT dễ dàng nhận được sự ủng hộ và tránh được bị chống đối. Ra mắt tại nơi có đông Việt kiều cư ngụ, VT muốn nói lên ý nghĩa họ là người Vietnam sinh sống ở nước ngoài, là Việt kiều, chứ không phải là người Vietnam  tỵ nạn CS. Đó mới là lợi ích lớn, nó tô điểm cho VT cái  tư thế chính danh. Ít ra VT cũng còn biết rằng sự xác nhận lý lịch và thế đứng này quan trọng cho một đảng chính trị. Nhưng chính danh hay ngụy danh thì còn phải đợi xem những việc làm sau này của VT mới biết được.

b/  Tự nguyện đặt dưới sự lãnh đạo của các tổ chức khác -   Như trên chúng tôi đã viết, trong qúa khứ CSVN đã có thời cho đa đảng. Tuy nhiên, thực tế cho thấy đây chỉ là những chi bộ CS trá hình, vì lãnh tụ của các đảng phái đó đều là đảng viên đảng CS. Chủ trương của VT tự nguyện đặt đảng dưới sự lãnh đạo của các tổ chức khác phải chăng ngầm bắn tiếng chấp nhận qui luật đa đảng của VGCS? Nghĩa là sẵn sàng chấp nhận trở thành chi nhánh của đảng VGCS với lãnh đạo là người của VGCS biệt phái?

c/  Không chủ trương nắm quyền bằng mọi gía -   Điều này có nghĩa là không chủ trương lật đổ đảng VGCS bằng bất cứ phương tiện nào. Đây phải hiểu là một tín hiệu nhắm trấn an bọn VGCS đang cầm quyền.

d/   Soi sáng sự thật của lịch sử cận đại -   Nếu CSVN bị người dân lật đổ như các chế độ CS Đông Âu thì chắc chắn lịch sử VN cận đại sẽ không cần gì phải soi sáng, vì sự thật của lịch sử dân tộc đã rõ ràng như ban ngày được viết trên giấy trắng mực đen cả rồi: Hồ Chí Minh là tên tội đồ của Dân Tộc, và đảng CSVN thuần túy là một bọn bán nước hại dân.  VT định xét lại sự thật của lịch sử nào? Có phải là muốn rửa tội cho Hồ Chí Minh và đảng CS của y không? Chẳng cần trả lời thì âm mưu của VT cũng đã hiện nguyên hình từ lâu. Thật ra, Liên Minh VN Tự Do, bộ phận ngoại vi của VT đã làm điều đó rồi qua việc họ xác nhận công trạng của Hồ Chí Minh và xếp CSVN đứng hàng số một trong các thành phần dân tộc. Việc này đã bị cộng đồng tỵ nạn chống đối quyết liệt một thời gian.

e/   Quan khách đến từ VN dự lễ ra mắt -   Hẳn bạn đọc khó có thể tưởng tượng được chuyện người trong nước xuất ngoại để tham dự lễ ra mắt của một đảng phái chính tri của người Việt rồi lại ung dung trở về mà không bị làm khó dễ gì? Thật là Tề Thiên Đại Thánh, nhưng lại là chuyện có thật, được VT công bố và tường thuật rõ ràng. Nếu những vị khách đó không phải là đảng viên VGCS, một ngàn phần trăm là họ đã không thể yên ổn khi trở về. Chắc chắn cũng chẳng có người dân nào có gan cóc tía dám liều mạng như vậy. Còn nếu những vị "khách quí" đó trở về bình an vô sự thì phải là thứ khách đặc biệt, và họ là ai thì có lẽ người viết không cần đoán mò.  Nên coi đây là con dấu APPROVED VC đóng trên đơn xin việc của đảng VT. Chỉ có cách giải thích duy nhất này mà thôi.
  
 
Bước Ra Quân

     Kế ve sầu thoát xác mới chỉ là bước đầu của kế hoạch tổng nổi dậy hòa bình. Bước kế tiếp là bước "Ra Quân". Bước này mới thực sự là bước quan trọng có tính quyết định. Ý thức điều đó nên các đầu lãnh của VT mới đẻ ra sáng kiến tổ chức thật long trọng rình rang ngày 30-4. Họ thừa biết nếu tự mình đứng ra tổ chức thì chẳng có ma nào theo, nên mới tính kế "bổn cũ soạn lại" để xài . Không biết bên trong VT mời chào ra sao nhưng họ phổ biến một danh sách trên một trăm các nhân vật tai to mặt lớn và các đoàn thể trong cái gọi là ban cố vấn cho họ. Cái trò mượn đầu heo nấu cháo này Mặt Trận trước đây đã diễn đi diễn lại nhiều lần rồi nên xem ra hết linh và bị phản ứng ngược. Thực ra nếu chỉ có chuyện đổi tên đảng rồi hè nhau với các đoàn thể khác tổ chức ngày Quốc Hận thôi thì có lẽ ai nấy cũng hỷ xả bỏ qua cho xong chuyện. Nhưng VT muốn chơi nổi, và hẳn nhiên là có âm mưu. Họ tự tiện đổi tên Ngày Quốc Hận thàng Ngày Tự Do Cho VN, và dự định tổ chức một cuộc biểu dương lực lượng vĩ đại kéo đến trụ sở Quốc Hội tại Washington DC. Cuộc biểu dương lực lượng đó đặt tên Mỹ là Freedom March to Capitol Hill.

    Ngày 30-4, như mọi người đều biết, từ ba chục năm qua, vốn được toàn thể đồng bào tỵ nạn gọi là ngày Quốc Hận. Thế nhưng Việt Tân lại xập xí xập ngầu đổi thành Ngày Tự Do Cho Vietnam. Ý định đó vừa đưa ra đã bị lật tẩy và bị chống đối rất quyết liệt. Bị chống đối quá , ngày "Tự Do Cho VN" lại một lần nữa được phù phép biến hóa thành ngày "Đấu Tranh Cho Tự Do VN". Cũng vẫn còn bị chống, VT chơi trò nửa nạc nửa mỡ, vừa Quốc Hận, vừa Tự Do Cho VN. Như trên đã nói, chủ điểm của ngày này là một cuộc tuần hành vĩ đại của người Việt tại thủ đô nước Mỹ, dĩ nhiên do Việt Tân tổ chức và hướng dẫn. Có hai câu hỏi đặt ra là: thứ nhất, tại sao phải đổi Ngày Quốc Hận thành ngày Tự Do Cho VN. Và thứ hai, diễn hành tới điện Capitol để làm gì?

1.  Ngày Quốc Hận thành Ngày Tự Do Cho VN -   Chuyện tưởng niệm ngày quốc hận từ mấy chục năm nay đã trở thành nếp sống của cộng đồng, và cái nếp sống này đã có cái lý đương nhiên của nó. Đó là để nhắc nhở toàn dân VN, nhất là những người tỵ nạn tại hải ngoại phải luôn ghi nhớ biến cố đau thương tang tóc này của lịch sử dân tộc. Ghi nhớ lịch sử đất nước để ôn cố tri tân là truyền thống tốt đẹp của mọi dân tộc. Lấy chuyện Do Thái làm một thí dụ biện lý. Bức tường cổ đền thờ Jerusalem chỉ là một mảng tường xây cũ kỹ của ngôi đền thờ đã đổ nát. Nó ghi dấu một trang sử mất nước của người Do Thái và dân tộc này phải phân tán khắp nơi trên thế giới. Các chánh quyền Do Thái ngày nay họ có thừa phương tiện và khả năng phá bỏ mảng tường đổ nát kia đi và thay vào đó, xây một đền thờ nguy nga tráng lệ hơn gấp bội cho dân tộc của họ. Thế mà họ vẫn không làm, mà cứ giữ nguyên trạng mảng tường cũ với dụng ý nhắc nhỏ người dân Do Thái đừng quên mối nhục mất nước của họ. Đó là cái lý của người Do Thái. Một chuyện khác bên Tầu, Chu Nguyên Chương, người sáng lập nên triều đại nhà Minh, nguyên là một tên ăn mày. Khi trở thành hoàng đế nước Tầu khổng lồ, nhà vua giữ lại chiếc bị gậy và bộ đồ ăn xin ngày trước, treo thường trực trong cung điện cho con cháu và triều thần ra vào được thấy. Tại sao người Do Thái và người Tầu làm thế? Xin thưa những chí lớn thường không quên bài học qúa khứ để tự rèn luyện mình, và chỉ có những nhà chính trị có tầm nhìn xa mới thấy được xa hơn đầu mũi. Những ông đầu mục của đảng Việt Tân không phải là Sharon ngày nay, cũng chẳng phải là Chu Nguyên Chương ngày xưa. Họ chỉ là Việt Tân, do đó không thể hiểu nổi chuyện thiên hạ nên mới cứ loay hoay thay tên đổi họ hoài, hết tên mình đến tên đảng, và còn đến cả tên biến cố của Dân Tộc nữa. Trên đời chỉ có hạng đầu trộm đuôi cướp mới cần phải thay tên đổi họ để trốn tránh pháp luật. Và chỉ có VGCS mới đổi đi đổi lại tên đảng để bịp thiên hạ mà thôi. Các lãnh tụ VT nếu có tư cách sao lại bắt chước Hồ Chí Minh và bọn đầu trộm đuôi cướp? MT Hoàng Cơ Minh nếu đàng hoàng sao lại rập khuôn đảng bịp VC? Ngày Quốc Hận có gì không đúng mà phải đổi thành ngày Tự Do Cho VN?

     Nhưng nghĩ cho cùng thì chuyện thay đổi này chưa hẳn đã là sáng kiến của những bộ óc heo, mà xem ra ẩn chứa một âm mưu thâm độc bên trong. Chuyện đã xẩy ra, VT có những mưu toan thầm kín muốn dấu nhưng không thể bưng bít được. Qua việc đổi danh xưng ngày 30-4, VT muốn nhắm hai mục đích. Thứ nhất, nếu thành công, nghĩa là được đa số đồng bào hưởng ứng, chủ trương xóa bỏ hận thù, quên đi qúa khứ, hướng về tương lai của VT sẽ được chứng minh là đúng. Thứ hai, điều này quan trọng, VT muốn bôi xóa đi hàng chữ "TỴ NẠN CỘNG SẢN" trên lý lịch của những đồng bào Vietnam tại hải ngoại, nạn nhân của ngày 30-4-1975. Theo quan niệm của VT thì phải xóa bỏ đi hoàn toàn dấu vết tỵ nạn thì mới dễ dàng hòa nhập với CS được. VGCS vẫn muốn thế, chúng không nhìn nhận người VN ở nước ngoài như chúng ta là tỵ nạn VGCS, mà là khúc ruột ngàn dặm của chúng. VGCS chiếm được miền Nam đã 30 năm, chúng thống nhất được giang sơn, nhưng vẫn không thống nhất được Dân Tộc. Mơ ước thống nhất mọi thành phần dân tộc, VGCS đã cố gắng rất nhiều nhưng không sao đạt được. CS đã phải vận động cả những tay sai của chúng trong một đại học danh tiếng của Hoa Kỳ giúp thực hiện điều này, nhưng chắc chắn sẽ không thành công. Nay chúng tại nhờ đến bàn tay đảng VT, nhưng một lần nữa chắc chắn sẽ lại thất bại, bởi vì mưu toan của VT vừa ló ra đã bị lật tẩy ngay tức thì. Chỉ việc so sánh hai chủ đề Ngày Quốc Hận của cộng đồng và Ngày Tự Do Cho VN của VT, ta sẽ nhìn thấy rõ ràng âm mưu này vì hai nội dung hoàn toàn khác nhau.

a/   Khác nhau về lập trường -   Chủ đề Ngày Quốc Hận mang sắc thái chống cộng rõ rệt. Đồng bào tỵ nạn chủ trương Ngày Quốc Hận xác tín rõ ràng lập trường không chấp nhận chế độ VGCS.  Trái lại, chủ đề Ngày Tự Do Cho VN của VT gắn liền với ý nghĩa một cuộc vận động đòi hỏi quyền lợi của người dân, không nhắm mục đích chống đối lại phỉ quyền Việt gian CS. 

b/   Khác nhau về mục đích -   Đồng bào tỵ nạn tưởng niệm ngày 30-4 nhằm hun đúc ý chí đấu tranh giải trừ chế độ VGCS tại quê nhà. Đảng VT với chủ đề Ngày Tự Do Cho VN để kỷ niệm ngày 30-4 nhắm mục đích gì, thật sự không người ngoài nào biết rõ, nhưng nhất quyết không phải là để nâng cao tinh thần chống cộng. 

c/   Khác nhau trên cương vị người chủ trương -   Vì lập trường và mục đích khác nhau nên hai bên đứng trên hai cương vị khác nhau. Đồng bào tỵ nạn  tưởng niệm ngày 30-4 trên cương vị là những nạn nhân của chế độ CSVN. Trong khi đó VT kỷ niệm 30-4 với chủ đề Ngày Tự Do Cho VN đứng trên cương vị của người dân VN đối với phỉ quyền VGCS mà họ ngầm thừa nhận.  
        

2.   Mục đích March To Capitol Hill -   Nhiều người thắc mắc là tại sao lại "March to Capitol Hill"? Cái đó mới thật là lạ, nhưng thực ra chẳng có gì lạ cả. Nên nhớ điện Capitol là nơi quyết định tất cả các chính sách đối nội cũng như đối ngoại của nước Mỹ. Tập hợp được một rừng người kéo đến điện Capitol để nói lên nguyện vọng, đó là cách thức vận động hữu hiệu nhất ở Hoa Kỳ này. Các ông Mẽo đâu cần biết ất giáp gì, thấy VT được quần chúng ủng hộ chắc chắn sẽ "endorse" VT thôi.  Trước đây nghe đâu đã có lần ông Bush cha kiếm đỏ con mắt mà không tìm ra được một người Việt có thể đại diện cộng đồng để ông nói chuyện. Nay ông Bush con có muốn nói gì thì đã có sẵn VT đấy rồi. Cho đến khi nào Mỹ và CSVN thực sự bắt tay vào làm diễn biến hoà bình thì với credit đã chôm chĩa được, VT chắc chắn sẽ là nhân tuyển thích hợp nhất được cả hai bên chấp nhận.

    Có một kinh nghiệm lịch sử mà người viết không thể không nhắc lại ở đây. Ngày 19-8-1945, một cuộc mít tinh đông hàng trăm ngàn người diễn ra trước nhà hát lớn Hanoi để ủng hộ chính phủ. Bấy giờ VN không có chính phủ nào khác ngoài chính phủ Trần Trọng Kim ở Huế. Đây là cuộc biểu tình tự phát của dân chúng Hà Thành. Có chừng vài chục tên cán bộ Vẹm trà trọn len lỏi vào trong rừng người. Chúng lợi dụng lòng hăng say và sự dốt nát của đồng bào tung ra dăm ba biểu ngữ, bắn vài ba phái súng lục thị uy, phất cờ đỏ sao vàng, cướp máy phóng thanh hoan hô Hồ Chí Minh. Thế là Vẹm cướp được chính quyền ngon ơ. Trò chôm credit của Vẹm đã thành công.

     Như đã nói ở trên, cuộc tuần hành Freedom March to Capitol Hill do VT khởi xướng, nhưng vì sợ không có ma nào tham gia, VT đã phải mời chào những tổ chức và cá nhân có uy tín trong cộng đồng tham dự. Trên nguyên tắc tổ chức là tổ chức chung, VT chỉ là một thành phần. Nếu cuộc diễn hành thành công và VT sẽ giữ mãi vai trò kéo màn nhắc tuồng thôi thì chắc sẽ không có gì để nói. Nhưng việc đời đâu có dễ dàng thế. Với bản chất chuyên chôm credit của VT, không biết rồi sự thể sẽ ra sao. Người viết sợ rằng lịch sử ngày 19-8-45 sẽ lại tái diễn.


Lịch Sử Tái Diễn

    Việt gian cộng sản thoạt đầu có danh xưng chính thức là đảng Cộng Sản Đông Dương. Khi thiên hạ nhận ra chúng là lũ siêu lưu manh bịp bợm, chúng bèn đổi tên thành đảng Lao Động Vietnam. Sau khi chiếm được quyền hành trong tay, đảng Lao Động hết còn muốn lao động, mà chỉ biết ngồi mát ăn bát vàng. Bị dân chửi đến tắt bếp, chúng phải đổi lại tên cũ là đảng CS, nhưng không còn là Đông Dương, mà là Vietnam, đảng CSVN. Bây giờ xem ra lịch sử lại tái diễn màn đổi tên đổi họ này. MT Hoàng Cơ Minh khi đã hết sáng (minh là sáng) nên đổi thành VT. Có lẽ mai này VT không còn mới (tân là mới) nữa, VT sẽ lại trở về với cái tên cũ chưa biết chừng. Nhưng có thể cũng giống như VẸM, nghĩa là trở lại na ná giống tên cũ mà thôi, chứ không giống hoàn toàn tên cũ. Cộng sản Đông Dương qua chặng đường hóa kiếp thành ra Cộng sản Vietnam.  Cũng vậy, Mặt Trận qua chặng đường hóa kiếp có thể sẽ thành Mặt Mo, Mặt Mẹt, Mặt Dầy, Mặt Mâm, Mặt Thịt, Mặt Thớt, Mặt Trơ Trán Bóng, hay Mặt gì gì khác hay hơn? Người viết xin mượn ước đoán này để kết thúc bài viết. Kiếp ve sầu, lột xác trở thành sâu bọ là bản tính trời sanh của nó.

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Chú Thích: VGCS - Việt gian cộng sản

Donnerstag, 3. November 2011

CẠM BẪY YÊU NƯỚC (Bài 2)

CẠM BẪY YÊU NƯỚC (Bài 2)

Trọng Tín

Vào đầu năm 2009, trên điện báo Vietnamnet, cơ quan tuyên truyền của việt-gian cộng-sản được coi là tờ báo “tiến bộ” nhất trong hệ thống truyền thông của việt-gian cộng-sản đã đưa tin về dự án Bauxite được triển khai ở Tây Nguyên mà thực chất là bán đứt cho Tàu Cộng. Vào thời điểm bài báo đưa tin, tại Tây Nguyên người ta đã phát hiện và thống kê tới khoảng 20000 công nhân Tàu Cộng ở khu khai thác Nhân Cơ. Ngay lập tức việt-gian Võ Nguyên Giáp liền có 1 bức thư với đại ý khuyên “Chính Phủ” xem xét lại tính “an toàn” của dự án. Tuy nhiên, những “lời góp ý” được cho là của Giáp đều bị bỏ qua. Sở dĩ tôi sử dụng cụm từ được cho là của Giáp, là bởi vì theo những tin tức tôi được biết thì vào thời điểm đó Giáp đang là 1 cái xác bất động nằm tại Bệnh Viện Quân Y 108. Chi tiết đã được mô tả trong bài viết “Nếu là người quốc gia xin đừng tiếp tay cho việt-gian cộng-sản”.

http://hon-viet.co.uk/TrongTin_NeuLaNguoiQuocGaiXinDungTiepTayChoGiac.htm 

“Bức thư của Giáp” đã khuấy lên 1 phong trào “góp ý” với Đảng trong đám binh nô, trí nô, bồi bút và tà lọt của việt-gian cộng-sản như Đồng Sĩ Nguyên, Nguyễn Trọng Vĩnh, Nguyễn Huệ Chi, Phạm Đình Trọng vv… Để đáp lại những “thiện chí” ấy Nguyễn Tấn Dũng đã đăng đàn để nói rằng đó là Chủ Trương Lớn Của Đảng và Nhà Nước.

Ngay sau khi đám Việt Gian già và bút nô lên tiếng, Quốc Hội việt-gian cộng-sản cũng cất tiếng để hòa cùng nhịp điệu, những gương mặt nổi bật là Dương Trung Quốc, Nguyễn Lân Dũng, Nguyễn Minh Thuyết, Lê Văn Cuông, Phạm Thị Loan vv… đã liên tục “chất vấn” “Chính Phủ”. Bauxite chưa qua thì lại đến chuyện Đường Sắt Cao Tốc, Rừng Đầu Nguồn rồi Vinashin. Các nghị gật được đà cứ thế hăng hái thi nhau diễn kịch. Cao trào của vở kịch này là vụ phủ quyết Đường Sắt Cao Tốc. Thực tế, mặc dù nhiều cơ quan truyền thông ở Hải Ngoại và kể cả những hãng truyền thông Quốc Tế đã bình luận sự kiện trên như là 1 tiến bộ của Quốc Hội việt-gian cộng-sản, tuy nhiên, rất ít người đã quên rằng trong lúc 1 vài nghị gật tỏ ra tiến bộ thì những “dự án” trên vẫn băng băng hết tốc lực. Tại Tây Nguyên số lượng công nhân Tàu Cộng ngày càng tăng, năng xuất khai thác ngày càng lớn, Đường Sắt Cao Tốc mặc dù bị phủ quyết vẫn được tiếp tục lên kế hoạch triển khai, Rừng Đầu Nguồn mặc dù có lệnh dừng chuyển giao vẫn tiếp tục bị Tàu Cộng phá rừng, làm đường, để “rồng bạch đàn”, Vinashin mặc dù đã có lúc những nghị gật “cả gan” đưa ý định bỏ phiếu bất tín nhiệm thủ tướng, nhưng Nguyễn Tấn Dũng vẫn nhơn nhơn mặt thớt, thậm chí đã cho bút nô đe dọa các nghị gật quá trớn.

Có phải chăng là các nghị gật hiện nay đã bắt đầu “hết sợ” giống tập đoàn Dân Chủ Cuội trong nước?

Khoảng giữa năm nay, 2010, cũng trên điện báo Vietnamnet, Dương Trung Quốc trong 1 cuộc phỏng vấn của bút nô Vietnamnet đã “hé lộ” khả năng sửa đổi hiến pháp. Sau đó ít lâu tại Bắc Kinh, thủ tướng đương nhiệm là Ôn Gia Bảo cũng bắt đầu lên tiếng về sự “cải tổ chính trị”. Cùng lúc đó, ở Hải Ngoại người ta bắt đầu chú ý đến nhân vật Cù Huy Hà Vũ, với những tuyên bố hùng hồn rằng “phải bỏ CNCS để đi với Mỹ, đây là xu thế thời đại”, “Đổi tên nước thành Việt Nam (bỏ cái đuôi CHXNCN), xin ân xá cho chiến sĩ VNCH, vinh danh những liệt sĩ tại trận hải chiến Hoàng Sa” vv… Ở Hải Ngoại, thì bắt đầu rộ lên phong trào, hội đoàn hành động vì hiểm họa mất nước trước tham vọng xâm lăng của Tàu Cộng.

Nếu để ý tất cả những sự kiện nêu trên, chúng ta sẽ thấy, chúng diễn ra không phải không có chủ ý, nói đúng hơn, những màn kịch trên đã được chuẩn bị rất công phu. Trong phần 1 của bài này, tôi đã phân tích tại sao việt-gian cộng-sản cần diễn kịch “chống tham nhũng”, và hệ lụy của nó. Sau khi triển khai chiến dịch chống tham nhũng 1 thời gian, nhận thấy màn tuồng bị tác dụng ngược giờ đây việt-gian cộng-sản phải đổi hướng và lần này chúng khai thác yếu tố yêu nước của dân tộc Việt. Trên thực tế, chuyện dâng đất, dâng biển cho tàu Cộng diễn ra không phải trong khoảng thời gian này mà đã từ lâu, chuyện này đã được rất nhiều bài viết đề cập và chứng minh. Nạn tham nhũng, không phải chỉ sau khi mở cửa mới có. Sự tiêu xài lãng phí về của cải vật chất gây tổn thất cho tiềm lực quốc gia cũng không phải cho đến bây giờ mới xuất hiện. Tất cả những hiện tượng trên đã diễn ra trong suốt chiều dài lịch sử kể từ khi việt-gian cộng-sản cướp trọn vẹn quyền cai trị Việt Nam. Tức là, trong suốt quãng thời gian đó, các nghị gật của việt-gian cộng-sản đã luôn phối hợp cùng bọn việt-gian đại gian ác để bịp bợm người dân Việt Nam. Bản thân những đại biểu quốc hội này cũng có đến 90% là đảng viên của Đảng Việt Gian. Vậy câu hỏi đặt ra là nghị gật sẽ chống lại bọn việt-gian chóp bu để mang lại tự do cho người Việt Nam?

Nhìn trên hình thức, quốc hội của việt-gian cộng-sản là độc lập với “chính phủ” của việt-gian cộng-sản song, ai cũng biết rằng chúng lại bị ràng buộc chặt chẽ bởi nguyên tắc lãnh đạo của Đảng Việt Gian. Không có bất cứ 1 ai có thể thoát được những ràng buộc này. Như vậy, phải chăng những nghị gật được thoải mái đòi quyền tự do cho người khác trong khi chính chúng cũng là những nô lệ của việt-gian cộng-sản? Tất nhiên đó là mâu thuẫn. Vậy thì chỉ có 1 cách lý giải hợp lý, đó là các nghị gật được cho phép làm như vậy và ai cho phép? Tất nhiên phải là những ông chủ của chúng, bọn việt-gian cộng-sản.

Tại sao việt-gian cộng-sản muốn diễn trò dân chủ trong quốc hội?

Lần ngược thời gian trở về trước, nếu như chúng ta để ý đến những câu nói bất hủ của các chú Cuội thuộc phòng trào Đấu Tranh Dân Chủ sẽ thấy rằng mục tiêu của đấu tranh của lũ Cuội này là được quyền ngồi chung với đám nghị gật. LTCN, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Văn Lý và ngay cả Cù Huy Hà Vũ cũng đã từng tự ứng cử và đỉnh điểm của cuộc đấu tranh dân chủ cũng là hành động ứng cử vào vị trí đại biểu quốc hội. Thậm chí lãnh tụ của cuộc đấu tranh dân chủ này là tên thò lò chính trị Nguyễn Đan Quế cũng đưa ra 1 lộ trình 9 điểm nhằm dành được quyền cao nhất là bầu cử quốc hội có quốc tế giám sát. Tức là nói 1 cách rõ ràng, mục tiêu của bọn Cuội là Cái Ghế Quốc Hội. Tuy nhiên trái với mong đợi của lũ Cuội, ông chủ của chúng chỉ cho chúng diễn trò chứ không có quyền làm thật. Vì thế ngay sau khi việt-gian Nông Đức Mạnh tuyên bố “không cho trò chơi dân chủ” vào Quốc Hội. Nên nhớ là Nông Đức Mạnh nói rõ là Trò Chơi Dân Chủ nhé!!!

Sau khi trò chơi dân chủ không thuần hóa được cộng đồng NVTNCS, chúng đã biết rằng đòn phép dân chủ nhân quyền đã không thể biến những người tỵ nạn thành những “công dân” của chúng được. Vì vậy, cần phải dùng một chiêu bài khác. Nếu như trong lần trước các diễn viên là những Nhà Dân Chủ mang tính chất tự phát, thì lần này sẽ là những Nhà Dân Chủ có quyền lực, có định hướng hẳn hoi, dân biểu chứ có phải chơi đâu? Ngoài mục đích chiêu dụ người Việt tỵ nạn, màn kịch này cũng có tác dụng để bịp thế giới, chí ý là trên hình thức. Những chính trị gia vô trách nhiệm chỉ cần căn cứ vào 1 số những biểu hiện của xã hội để kết luận cho bản chất của xã hội đó. 1 xã hội có dân chủ thì đương nhiên là sẽ có quyền tự do báo chí, tự do thông tin, và tự do bầu cử. Hoàn cảnh của Việt Nam trước kia và bây giờ, theo như cách thể hiện biểu kiến thì rõ ràng là có tiến bộ, nếu như trước kia Quốc Hội là cơ quan bù nhìn, thì hiện nay đã bắt đầu thể hiện quyền lực. Nghĩa là mọi chuyện đang dần thay đổi theo xu hướng tốt đẹp. Vậy thì vì lẽ gì là không hy vọng vào tương lai? Nhưng tất cả những lý luận trên sẽ sụp đổ hoàn toàn vì những kết luận đó là của 1 người sẽ không bao giờ phải sống ở Việt Nam hay không chịu sự cại trị của việt-gian cộng-sản.

Sự kiện các nghị gật “nổi loạn” và những lý do “nổi loạn” của quốc hội giả cầy của việt-gian cộng-sản có 2 ý nghĩa:
-         Tạo ra 1 không khí dân chủ, để bịp bợm những người dân đen và các chính khách vô lương tâm ngoại quốc
-         Tạo ra sự gay cấn về vấn đề tồn vong đất nước để lừa những kẻ có nhiệt thành yêu nước quay lại với việt-gian cộng-sản để cùng chúng chống Tàu và Canh Tân Đất Nước mà ở Hải Ngoại đã có băng cướp Việt Tân đã từ lâu “quán triệt”.

Những con rối của vở kịch như Nguyễn Minh Thuyết, Dương Trung Quốc, Nguyễn Lân Dũng nhiều lần lật đi lật lại vấn đề Bauxite, rừng đầu nguồn để tạo ra dáng vẻ của những người cộng sản còn lương tri để cái loa Bùi Tín và đám bút nô việt-gian cộng-sản ở Hải Ngoại tha hồ tung hứng theo luận điệu tuyên truyền của chúng làm mê hoặc những cái đầu với vốn hiểu biết ít ỏi về việt-gian cộng-sản của NVTNCS. Như vậy, chỉ sau 1 khoảng thời gian nhất định, người ta sẽ mặc nhiên hiểu rằng trong tập đoàn “Cộng Sản Việt Nam” vẫn còn tồn tại những tâm hồn yêu nước bên cạnh những bè lũ Việt Gian Bán Nước. Với tâm lý ngại dấn thân, hy sinh, và bị ảnh hưởng bởi cuộc sống cơm, áo, gạo, tiền, những người Việt TNCS sẽ dễ dàng bỏ ra những đồng tiền ít ỏi từ mồ hôi, nước mắt của bản thân họ để vun vén cho những tổ chức cuội như Việt Tân, Nhân Quyền, hay những đảng phái chính trị ma giáo, hỗ trợ cho những “chính trị gia cò mồi” về nước thực hiện giấc mộng dân chủ hóa đất nước qua chiêu bài bầu cử.

Thực ra, xu hướng này đã không còn là dự đoán nữa, mà đã trở thành hiện thực, bởi 1 lẽ tất cả những phong trào hay hội đoàn, tổ chức đấu tranh hiện nay từ trong nước ra đến Hải Ngoại đều có chung 1 luận điệu, xóa bỏ chế độ cộng sản bằng đấu tranh “Ôn Hòa Bất Bạo Động”. Gần đây, 1 tổ chức được có cái tên rất kêu “Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc” do Nguyễn Hữu Lễ đứng ra tổ chức cũng nằm trong lộ trình này. Mặc dù họ luôn lớn tiếng không hòa hợp hòa giải, đấu tranh không khoan nhượng và ngay cả chinh Nguyễn Hữu Lễ cũng tuyên bố tập đoàn CSVN là 1 tập đoàn bán nước mặc dù có chút ngượng ngập, song, tất cả những khẩu hiệu trên đã làm người nghe phải ngã ngửa khi họ tuyên bố sử dụng phương pháp “Ôn Hòa Bất Bạo Động” để giải thể chế độ CS. Thật là nực cười vì chế độ CS đã chưa bao giờ tồn tại trên đất nước VN cả, mà tất cả những người dân VN ai ai cũng biết rằng chỉ có 1 chế độ cai trị hà khắc của 1 đám du thủ du thực, đầu đường xó chợ dưới sự giúp sức của ngoại bang. Vậy thử hỏi, giải thể CS là giải thể cái gì vậy? Hơn nữa, đấu tranh với 1 bọn cướp ác ôn như việt-gian cộng-sản với đầy đủ lực lượng công an, quân đội, và cả 1 hệ thống hành chính trong tay mà chỉ có sử dụng phương pháp “Ôn Hòa Bất Bạo Động” để khắc chế chúng? Không nhẽ quân đội, công an, và tòa án của chúng đã là những thứ bù nhìn?

Tóm lại, tiếng là loại bỏ chế độ CS mà thực ra là chẳng loại bỏ cái gì cả vì nó đã không tồn tại và sự ra đời của các liên minh, tổ chức, hội đoàn cứu nước ở Hải Ngoại chỉ là 1 thứ cò mồi với những mục đích sau:
-         Lợi dụng danh nghĩa yêu nước để tranh thủ sự ủng hộ của đồng bào Hải Ngoại, từ đó thâu góp tài chính, xin tài trợ từ chính phủ các nước sở tại để mưu cầu lợi ích cá nhân cho phe nhóm.
-         Tuyên truyền dùm cho việt-gian cộng-sản nhằm xóa đi bản chất Việt Gian của tập đoàn Việt Gian Bán Nước bằng hình thức đòi bình đẳng qua lá phiếu. Sự bình đẳng chỉ có thể thực hiện giữa những người quốc gia, làm sao có thể gọi là công bằng nếu những người yêu nước bị đứng chung với bọn Việt Gian được? Hơn nữa gián tiếp nói rằng CSVN không phải là 1 tập đoàn Việt Gian, bởi làm sao có thể tồn tại những người yêu nước trong tập đoàn Việt Gian?
-         Dụ khị những tấm lòng yêu nước ngây thơ, nhiệt huyết để cho việt-gian cộng-sản thủ tiêu, cũng như việc Nguyễn Văn Lý đã từng làm với những “con dê tế thần”.

Hơn bao giờ hết, lúc này, việt-gian cộng-sản đang phải đối mặt với những chứng cứ làm Việt Gian không thể chối cãi, chúng đang đứng trước sự trừng phạt của người dân Việt Nam, lẽ tất nhiên, chúng phải run sợ và những chiêu bài như cò mồi dân chủ cuội từ trong Quốc Hội Bù Nhìn cho đến những tập đoàn đấu tranh cuội từ trong nước ra đến Hải Ngoại đang là những lá chắn cho chúng. Không phải ngẫu nhiên sau 3 năm tù LTCN đã tự nguyện làm sứ giả môi giới cho Quốc Hội Hoa Kỳ làm việc với việt-gian cộng-sản, còn Nguyễn Văn Lý thì kêu gọi Ổn Định Chính Trị. Cũng không phải ngẫu nhiên đám nghị gật tự nhiên diễn trò “nổi loạn” trong Quốc Hội Bù Nhìn. Và sau cùng, phong trào Chống Tàu Cứu Nước được bọn truyền thông đón gió trở cờ thổi lên cao ở Hải Ngoại.

Trong lịch sử của dân tộc Việt Nam, dân tộc Việt không phải chưa từng đối mặt 1 lúc trên cả 2 mặt trận là Thù Trong và Giặc Ngoài trước họa mật nước, nhưng tổ tiên của chúng ta đã làm thế nào? Nguyễn Trãi đã không đi theo Giản Định Đế để chống lại quân Minh, Nguyễn Huệ không phò nhà Lê để tiêu diệt quân Thanh. Không lẽ bây giờ người dân nước Việt lại 1 lần nữa đi theo quân cướp nước để chống bọn Hán chệt bành trướng? Nhân đây cũng nhắn cho bè lũ Việt Gian trong nước và ở Hải Ngoại biết rằng, ngày tàn của tụi bay sẽ không còn xa nữa, dấu hiệu của những cơn bão và khả năng hủy diệt của nó là không thể đoán trước cho dù chúng bay có dọn đường cho những đám công an đầu trọc Làng Mai, bọn dân chủ cuội hoặc những lực lượng lao nô xuất khẩu tràn ngập ở Hải Ngoại thì sự nổi dậy của những người dân Việt Nam vào 1 ngày gần đây vẫn là tất yếu. Tội ác càng chồng chất thì cái giá phải trả sẽ càng đắt, đó là chân lý.

Trọng Tín (Kyoto)

Mittwoch, 2. November 2011

CẠM BẪY YÊU NƯỚC ( Bài 1)

Cạm Bẫyu Nước
(Phần 1)

việt gian Nguyễn Văn An, Chủ tịch Quốc Hội bù nhìn ngụy quyền VGCS



Trước kỳ diễn ra đại hội X của tập đoàn bán nước việt-gian cộng-sản, 1 trong những vấn đề mà việt-gian cộng-sản phải đối mặt và nó đã được đặt vấn đề từ trước khi đại hội Đảng Việt Gian diễn ra, đó là làm sao để triệt tiêu được tham nhũng. việt-gian cộng-sản cũng từng đưa nó ra quốc hội, rồi các nghị gật cũng rất hăng hái phát biểu, cuối cùng, chúng đã đi đến 1 thống nhất là, thành lập 1 ủy ban thanh tra chuyên biệt chống tham nhũng. Tuy nhiên, việt-gian cộng-sản đã diễn 1 vở kịch rất khéo, đó là, tất cả những tên chóp bu được đề cử đều lần lượt từ chối đứng vào vị trí của trưởng ban thanh tra, trong đó có cả Nguyễn Văn An, chủ tịch quốc hội, trưởng ban tổ chức trung ương. Tuy nhiên, đó chỉ là 1 trò hề để đánh bóng cho kỳ đại hội X diễn ra sau đó. Khi Nguyễn Tấn Dũng trong cuộc đua với những con chó khác chiến thắng, hắn lập tức được loạt bài chống tham nhũng của Võ Văn Kiệt đánh bóng, và tự hắn đứng ra đảm nhận chức vụ cao nhất của ban thanh tra chống tham nhũng, cái ghế mà trước đây nhiều thằng đại Việt Gian khác đã giả vờ sợ sệt từ chối với lý do ngại đụng chạm. Dũng cũng đồng thời tuyên bố hứa hẹn sẽ chống tham nhũng triệt để, và khi ấy đã có lúc người ta cứ tưởng rằng thằng công an này sẽ là Gorbachev đến nơi hay là chí ít cũng là phần tử “tiến bộ”. Thực tế, người ta đã lầm to!!!
việt gian Bùi Quốc Huy đi qua cổng toà án.









Những vụ án tham nhũng tiêu biểu

Điểm lại những sự kiện trước đó, đầu tiên là vụ Năm Cam, một loạt những tên Việt Gian cỡ bự đã bị lôi ra “trảm” trong đó cấp cao nhất có dính líu đến là thứ trưởng Bộ Công An Bùi Quốc Huy, một số những bài báo điều tra đã phanh phui ra là vụ án không chỉ dừng lại có thế mà đã bóng gió đưa ra 1 vài vị trí cao hơn. Trong giới quân đội, công an ngụy quân CS khi ấy đã có những tin đồn về sự dính líu của Tổng Cục 2 mà khi ấy vẫn do Nguyễn Chí Vịnh làm cục trưởng, những cấp cao hơn là Lê Minh Hương, bộ trưởng Bộ Công An ngụy quân CS, và cả đến Nguyễn Văn An. Lập tức, những bài báo đó bị đài truyền hình Việt Nam và tờ Thông Tấn Xã lên tiếng răn đe là cần phải đính chính và xin lỗi vì những kết luận không có cơ sở. Theo những câu chuyện thời sự của giới binh nô việt-gian cộng-sản vào thời điểm lúc ấy, bộ chính trị việt-gian cộng-sản đã hạ lệnh dừng vụ án ở Năm Huy (tức Bùi Quốc Huy), với lý do, nếu để tiếp tục điều tra sẽ vỡ Đảng...

Vụ thứ 2 là Lương Quốc Dũng, từ 1 vụ án hiếp dâm, đã khui ra chuyện tham nhũng từ việc xây dựng khu quần thể nhà thi đấu thể thao trong phạm vi SeaGames. Sau khi khám nhà, công an ngụy quân đã thu được 1 số lượng tiền mặt lớn từ đó đặt lại vấn đề về tham nhũng của Ủy Ban Thể Dục Thể Thao. Sự việc cũng được làm ầm lên trong cùng thời gian vì có dính dáng trực tiếp đến Phạm Gia Khiêm lúc đó đang giữ chức phó thủ tướng. Người dân đen được 1 phen mừng hụt, tưởng chừng tên đại Việt Gian ác ôn phải đền tội, ai dè, sự việc cũng cho chìm xuồng luôn, và Lương Quốc Dũng chỉ bị xử tội hiếp dâm.

Phó TT việt gian bán nước Phạm Gia Khiêm đi chầu mẫu quốc Tàu Ủy Viên Tàu Đới Bình Quốc



Vụ thứ 3 là PMU18 (Ban Quản Lý Dự Án) là nơi tập chung vốn đầu tư xây dựng cơ bản từ Bộ Tài Chính và các nguồn hỗ trợ như ODA. PMU18 được coi là vị trí chủ thầu, người có quyền chỉ định ai thắng thầu trong các công trình xây dựng giao thông. Bởi thế, các nhà thầu phải hối lộ cho đại diện PMU18 để có quyền giành được hợp đồng. Tổng giám đốc PMU18 là Nguyễn Tiến Dũng đánh bạc và bị thất thoát 1 số tiền lớn, sau đó người ta biết hắn dùng tiền để cá độ bóng đá. Vụ án xảy ra, vào khoảng thời gian cận kề với thời điểm đại hội X, lúc ấy đã có những điều tra liên quan đến Nguyễn Việt Tiến, thứ trưởng Bộ Giao Thông, kẻ từng tuyên bố có đủ tiền để rải lên đến ... mặt trăng, cũng đồng thời là tiền nhiệm của Nguyễn Tiến Dũng. Cũng lại từ dư luận, đã nhiều người từng cho rằng sẽ dính líu đến Đào Đình Bình, bộ trưởng Bộ Giao Thông và xa hơn là đến cả Nông Đức Mạnh, vì 2 nhà có quan hệ thông gia. Tuy nhiên, ngay sau đó người ta phải thất vọng, vì vụ án cũng chỉ dừng lại ở Nguyễn Việt Tiến, không những thế, Nguyễn Việt Tiến còn có lúc quật ngược thế cờ để trở thành ... dân oan.

Bùi Tiến Dũng, Tổng giám đốc PMU18


Thứ trưởng GTVT việt gian Nguyễn Việt Tiến




việt-gian Đào Đình Bình, Bộ trưởng GTVT


Thực ra, không phải ngẫu nhiên việt-gian cộng-sản cho 1 loạt những vụ án tham nhũng được “thoái mái” đưa lên mặt báo. Nên nhớ, báo chí là công cụ tuyên truyền của tập đoàn việt-gian cộng-sản, vì vậy, chúng muốn cho thông tin nào được đưa lên, thì thông tin đó được loan tải, nếu chúng muốn dấu, thì không 1 chữ nào được đề cập đến. Lấy ví dụ tiêu biểu, vụ trấn áp biểu tình của dân oan Nghi Sơn, công an bắn chết người cũng bị việt-gian cộng-sản cho chìm xuồng, hàng ngàn các vụ đàn áp giáo dân, thậm chí đánh người đến chết, không hề được báo nào loan tin. Vì vậy, tất nhiên chuyện chống tham nhũng, mà thực chất là chống chính bọn chúng đã được được sử dụng trong 1 khoảng thời gian nhất định như là 1 đòn phép chiến thuật. Tất cả các vụ án đều xuất phát từ những vụ án hình sự tầm thường, rồi nâng lên, thành chuyện tham nhũng và được báo chí làm rùm beng hết cỡ. Tại sao vậy?

Mưu đồ của việt-gian cộng-sản qua chiêu bài chống tham nhũng

Thực chất, việt-gian cộng-sản phải diễn trò chống tham nhũng là bởi vì đứng trước yêu cầu bạch hóa chính phủ mà các nước phương tây đòi hỏi chúng, đó là nhiệm vụ cấp bách mà chúng phải chứng minh cho được với thế giới về quyết tâm chống tham nhũng của chúng. Các nước phương tây, đòi hỏi chúng phải chống tham nhũng vì đó là điều kiện để có 1 môi trường cạnh tranh lành mạnh, bằng thực lực chứ không phải bằng thế giới ngầm. Và để thỏa mãn đòi hỏi đó của các nước phương Tây, việt-gian cộng-sản buộc phải trình diễn những màn chống tham nhũng đến “long trời lở đất” tuy nhiên chỉ dừng lại ở cấp thứ trưởng, nghĩa là còn chưa đủ tiêu chuẩn để được đứng trong hàng ngũ ủy viên trung ương chính thức.

Tại sao việt-gian cộng-sản phải chấp nhận yêu cầu của Phương Tây?

Sở dĩ việt-gian cộng-sản phải chấp nhận những yêu cầu về khả năng làm trong sạch hay minh bạch hóa chính phủ, là vì đó là 1 trong những điều kiện bắt buộc để tham gia sân chơi WTO và kêu gọi đầu tư từ nước ngoài. Tất cả các nước phát triển, đều có những đạo luật chống tham nhũng, chống đưa hối lộ và đều trừng trị những quan chức tham nhũng bằng những bản án thích đáng không có ngoại lệ. Vì lý do như vậy, những công ty phương Tây sẽ bị yếu thế trước các công ty của Tàu Cộng trong trường hợp đấu thầu để giành hợp đồng tại Việt Nam, khi mà các công ty Tàu Cộng luôn làm việc dựa trên nguyên tắc hối lộ, và thậm trí còn được Đảng CS Tàu hỗ trợ cho việc đưa hối lộ. Thực tế cũng đã chứng minh như vậy, như khu quần thể thi đấu thể thao Mỹ Đình (Phạm Gia Khiêm đã gạt bỏ các công ty xây dựng của Pháp, Đức để nhượng cho Tàu Cộng), các dự án xây dựng nhà máy nhiệt điện đều chọn Tàu Cộng thay cho các công ty Úc, Nam Hàn, vốn đã có kinh nghiệm từ gói thầu nhà máy nhiệt điện Phả Lại 2. Tuy nhiên, đó chỉ là 1 phần của kế hoạch của việt-gian cộng-sản, bên cạnh màn trình diễn “chống tham nhũng” đó, việt-gian cộng-sản cũng đồng thời sử dụng nó để làm những công tác dân vận với cả đối tượng Trong Nước và Hải Ngoại.

Trong Nước

Bằng cách trình diễn màn “đấu tranh chống tham nhũng” việt-gian cộng-sản đã trình diễn cho người dân trong nước thấy rằng, chúng đang đổi mới, và quyết tâm thực hiện “sửa chữa” để tiến bộ chứ không phải như người ta vẫn nói rằng chúng bao che cho nhau. Bên cạnh đó, tạo tiền đề cho đám dân chủ cuội trong nước có cơ sở để “đấu tranh dân chủ” với lý luận rằng, một xã hội dân chủ đa nguyên sẽ loại trừ được tham nhũng. Và sau cùng, màn chống tham nhũng cuội đó cũng đã thực hiện chuyện xì áp lực bất mãn trong đám đảng viên tép riu và những người dân đen thấp cổ bé họng. Tuy nhiên, ở mặt tuyên vận, chúng đã thất bại nặng, vì người dân trong nước không có mù, họ đã có tới hơn 60 năm sống dưới quyền cai trị của chúng nên đã quá hiểu những đòn thâm hiểm của chúng. Vì vậy, chẳng biết từ đâu mà người dân trong nước đã diễu cợt cái ủy ban chống tham nhũng của Nguyễn Tấn Dũng là “chống ai, ai chống” và sau này còn được Minh Vượng lặp lại trên sân khấu.

Hải Ngoại

Tại Hải Ngoại, cùng với đám cò mồi trong nước, bọn đặc công đỏ đội lốt đảng viên phản tỉnh cùng cất tiếng tru tréo cho hòa cùng nhịp điệu với những loại cò mồi chính trị để bịp bợm người Việt Tỵ Nạn CS. Mục tiêu là hướng cuộc đấu tranh chống việt-gian cộng-sản thành chống tham nhũng, góp ý xây dựng đảng 1 cách thụ động. Cũng như mặt trận trong nước, việt-gian cộng-sản và đám tay sai cũng gặp phải thất bại thảm hại, thay vì, người ta chống cộng hoặc chống chủ nghĩa cộng sản cùng với đám cò mồi chính trị trong nước thì giờ người ta lại thi nhau vạch mặt bọn Việt Gian Phản Quốc. Những bọn điệp viên nằm vùng của việt-gian cộng-sản lần lần ló dạng, các cơ quan truyền thông, hội đoàn bịp của chúng giờ đã lộ diện là đám tay sai nằm vùng để đánh phá cộng đồng tỵ nạn, đến giờ thì người Việt Tỵ Nạn Chân Chính đã không còn nghe, xem và tin vào những tập đoàn truyền thông ba rọi nữa, Việt Tân, Việt Weekly, Người Việt, BBC, RFA, RFI, VOA, SBTN, hay là những trung tâm văn hóa như ASIA, kể cả những bọn sử dụng vỏ bọc tôn giáo để cò mồi như đám đầu trọc “tu hú” Thích Dâm Dục, Thích Dollar, quạ đen “sâu mọt” chống Chúa thờ Cộng Sản cũng đều bị lôi ra ánh sáng tuốt luốt. Những con bài chúng dày công vun vén thì cũng đã cháy thui, như Nguyễn Hữu Lễ, Nguyễn Chí Thiện, Phan Nhật Nam, Lý Tống, Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Văn Canh, vv...

Kế hoạch bịp thế giới của việt-gian cộng-sản bước đầu đã thành công vì chúng đã vào được WTO, song WTO chỉ là con dao 2 lưỡi, cùng với sự tăng trưởng kinh tế, việt-gian cộng-sản phải hứng chịu sự lạm phát do nhập siêu nguyên vật liệu, kết quả là sau 4 năm được gia nhập vào thị trường thế giới giờ đây VN thêm nợ chồng chất, nạn lạm phát thường xuyên ở mức 2 con số. Kế hoạch đánh chiếm cộng đồng NVTNCS cũng đại bại, thay vì có những trí nô khom lưng uốn gối chấp nhận làm thân khuyển mã qua chiêu bài đòi hỏi tự do dân chủ, đa nguyên đa đảng, thì người Việt trong và ngoài nước kết hợp chặt chẽ với nhau để vạch mặt lũ cuội, lũ gian, và chiếc áo Cộng Sản đã bị những người Việt yêu nước xé bỏ để lộ chân tướng của bọn Việt Gian Phản Quốc. Bắt đầu từ 2008, việt-gian cộng-sản đã không còn sử dụng chiêu bài “chống tham nhũng” được nữa, vì biết kế hoạch đã cơ bản thất bại, những vấn đề tham nhũng không còn được chúng làm rùm beng, mà thay vào đó là bịt tất cả những đầu mối về chuyện tham nhũng. Chúng đang chuẩn bị 1 chiêu bài khác tinh vi hơn, để hòng làm sập bẫy những người yêu nước bằng dòng máu nóng mà thiếu cái đầu lạnh. Âm mưu này sẽ được trình bày trong bài tiếp theo.

Trọng Tín (Kyoto)